Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

NHỮNG TRIỆU PHÚ THẦM LẶNG - CUỐN SÁCH NÊN ĐỌC

Cuốn sách làm thay đổi suy nghĩ 

Bạn có thích đọc sách không? Nếu không thì tôi khuyên bạn nên tập, bởi vì sao? Những cuốn sách sẽ dạy ta nhiều điều và sẽ làm ta thay đổi nhiều đến mức khi ngẫm lại ta không còn nhận ra ta của ngày trước nữa. Và tôi là một ví dụ điển hình như thế. Tất cả bắt đầu từ một cuốn sách mang tên: Những triệu phú thầm lặng.

Sự thật thì hồi còn nhỏ, tôi cũng thích đọc sách lắm, à chính xác hơn là đọc truyện. Tôi thích đọc nên mới gần 5 tuổi tôi đã học xong hết bảng chữ cái và cầm cuốn tiếng Việt lớp 1 đọc ngon lành. Và sau đó thì chỉ cần 1 cuốn truyện nào lọt vào tay tôi bất kể truyện tranh hay truyện chữ, đôi khi là cả tiểu thuyết lãng mạn cũng bị tôi đọc cho bằng hết thì thôi. Nhưng sở thích đọc của tôi  chẳng biết từ bao giờ đã biến mất đi. Có lẽ do khi lớn, những cuốn truyện tranh cũng trở nên kém hấp dẫn hơn, còn những cuốn sách thì đôi khi chỉ khiến tôi nhíu mày lại. Cũng phải, học bù đầu lấy đâu ra thời gian để đọc sách, mà nếu có thì cũng chỉ đọc cái gì đó dễ nuốt kiểu mấy truyện ngắn trên báo HHT chẳng hạn. Lên Đại học, khi mà có nhiều thời gian hơn thì những cuốn sách với tôi nhiều khi giống như liều thuốc giúp tôi dễ ngủ hơn mỗi tối. Có một khoảng thời gian tôi sống chung với 1 người mỗi tuần đều mua sách, những cuốn sách mà sau này tôi mới nhận ra là rất hay, nhưng lúc đó tôi lại chẳng thèm ngó ngàng tới.  Cho đến khi thằng bạn tôi giới thiệu cuốn sách Những triệu phú thầm lặng.

Lúc đó phải đấu tranh lắm tôi mới dám lên Tiki đăng ký mua cuốn này, dù cũng chỉ có vài chục ngàn, nhưng đó là khoảng thời gian cuối tháng chắt bóp chi tiêu. Nhưng đến khi xong cuốn sách, tôi cảm thấy mình thật là đầu tư đúng chỗ. Nếu tôi không đọc cuốn sách này, chắc chắn tôi sẽ không có những bước đổi mới tư duy lớn như hiện tại.

Những triệu phú thầm lặng là cuốn sách được viết bởi một tác giả người Malysia, một người đã từ bỏ công việc làm nhân viên văn phòng để lăn lộn kiếm sống bằng việc bán hàng lề đường để rồi sau đó mở một trung tâm dạy nấu ăn lớn tại Malaysia. Và cuốn sách là những câu chuyện xoay quanh những người từng là học viên của tác giả. Họ có xuất thân khác nhau, người thì làm nhân viên, người thì là dân nhập cư bất hợp pháp, người thì là bà mẹ đơn thân. người là kẻ trốn chạy, nhưng họ đều có một điểm chung: đi lên bằng việc buôn bán lề đường và đều là những người chăm chỉ, luôn biết vươn lên trong cuộc sống cho dù nhiều lúc cuộc đời cố gắng dìm họ xuống đáy. Trong cuốn sách, bạn sẽ được nhìn thấy một bà mẹ trẻ chỉ vì chống nghiện và tàng trữ ma túy mà  bị vào tù do tội bao che và khi ra tù phải gặp lời ong tiếng ve của những người hàng xóm. Tưởng như trước mắt cô chẳng có gì để mất nữa, nhưng cô còn những đữa con nhỏ cần cô làm chỗ dựa. Chính vì tấm lòng của một người mẹ mà cô đã quyết tâm để tiếp tục sống. Bị mất việc, cô đến làm thuê tại một cửa hàng bán đồ ăn, và trời chẳng bao giờ phụ người có tâm, chính bà chủ của cửa hàng đó đã trở thành động lức để cô hướng tới, dể rồi sau đó cô tự mình mở một quấy bán đồ ăn nhỏ trong khu chợ. Dần dần quấy bán đồ ăn nhỏ ấy trở thành một gian hàng rồi cửa hàng. Tất cả chỉ bắt đầu từ hai bàn tay trắng và ý chí không chịu đầu hàng trước số phận của cô. Và đó chỉ là một trong nhiều câu chuyện mà các bạn sẽ được chứng kiến khi đọc cuốn sách nhỏ này.

Sau khi đọc xong cuốn sách, tôi tự nhiên muốn mình trở thành một người bán dạo. Tôi cảm thấy trân trọng hơn những con người đang ngày ngày đẩy những xe hàng ngoài đường. Và tôi dần nhận ra việc đầu tiên tôi cần phải thực hiện ngay sau khi ra trường: thử sức với việc trở thành một thằng .. đứng đường. Và đó là lý do tại sao tôi lại bắt đầu bán bánh tráng nướng.

Đến hiện tại, mặc dù việc kinh doanh không được như tôi tưởng tượng, khả năng phát triển của quán bánh nhỏ của tôi vẫn chưa thấy đâu hết, đôi khi tôi cũng nản lòng muốn từ bỏ, nhưng mỗi lần như vậy, tôi lại đọc lại cuốn sách này để tự bơm thêm cho mình động lực, sự kiên trì, cố gắng để theo đuổi nó. Và tôi thấy hạnh phúc khi tôi cũng đã học hỏi thêm được rất nhiều điều từ quán bánh nhỏ của mình.

Cũng mừng là tôi vẫn duy trì được quán của mình cho đến hiện tại.

Cảm ơn cuốn sách và người đã giới thiệu cuốn sách này. Nhờ nó mà tôi biết được điều mình phải làm.
Nếu bạn vẫn đang cảm thấy mơ hồ về con đường phía trước của mình, hãy thử tìm đọc cuốn sách này xem sao, biết đâu bạn cũng sẽ tìm được cho mình một hướng đi rõ ràng hơn trong cuộc đời mình.

Tóm lại, bạn nên tập thói quen đọc sách mỗi ngày để dần thay đổi bản thân mình theo hướng tích cực hơn.

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

GIA ĐÌNH BÁNH TRÁNG LẠC LÂM





Gia đình Bánh Tráng Lạc Lâm

Hôm nay tôi muốn giới thiệu cho mọi người, đặc biệt là những ai chưa ghé quán Bánh tráng Lạc Lâm, các thành viên của gia đình nhỏ này. Và nếu thực sự các bạn cảm thấy tò mò về những "thành viên" ấy, hãy ghé quán của tôi thủ một lần nhé :)

Bánh tráng mắm ruốc

Thành viên đầu tiên, nghe có vẻ hơi có...mùi nhỉ? Thì đúng là thế, em nó là thành viên có mùi hương quyến rũ nhất trong gia đình mà lại. Mỗi lần nướng em ý là mùi hương bay đi khắp ngõ, chả vậy mà có cô nhà hàng xóm cứ qua than phiền: "Mày nướng bánh gì mà mùi nó bay hết vào cả nhà cô rồi!" (mặc dù nhà cô xài máy lạnh T.T).

Em ý có gì đặc biệt? Có lẽ điều dặc biệt duy nhất của em ý là ... chẳng có gì đặc biệt, thậm chí ai chưa bao giờ ăn sẽ thấy em ấy thật là thô kệch nữa là đằng khác. Cũng đúng, bởi em ý được tạo nên chỉ bởi bánh tráng và mắm ruốc phết lên trên mặt và nướng thôi mà, nên chỉ có màu trắng trắng của bánh xen lẫn nâu nâu của mắm ruốc mà thôi. Nhưng lạ một điều là khách đã ăn một lần, lần sau ghé lại thể nào cũng phải kêu 1 em mắm ruốc trước mới chịu được :). Đúng là không nên nhìn mặt mà bắt hình dong ngay.

Sự thật thì để có được mắm ruốc nướng bánh không hề đơn giản, bởi phải tốn kha khá thời gian để nấu mắm ruốc trên lò than. Vậy nên tôi cũng không thể nấu được tại Sài Gòn, cách duy nhất là nhờ ở quê nấu gửi xuống. Và sau này, tôi có cải tiến đi 1 chút xíu để tạo nên 1 phiên bản bánh tráng của riêng tôi. 
Có một niềm vui nho nhỏ là tôi có một khách hàng thân thiết suốt ngày chỉ ăn mỗi bánh mắm, một tuần có khi ăn đến 5-6 lần. Thế mới biết mắm ruốc nó cũng có sức lôi cuốn kỳ lạ :)

Bánh tráng hành mỡ

Một thành viên kỳ cựu của gia đình bánh tráng Lạc Lâm nữa đây. Có thể nói em nó là nền tảng để làm nên những món khác (trừ bánh mắm ruốc ra). Ở quê Lạc Lâm thì em nó có thể được coi là ngôi sao khi được nhiều người lựa chọn mỗi khi ghé quán. Còn ở Sài Gòn thì sao? Em nó tất nhiên vẫn có một vị trí quan trọng không thể nào xóa bỏ được. Nếu bạn muốn mua bánh về, một lời khuyên chân thành, hãy lựa chọn em nó. 

Bánh tráng hành mỡ, gọi tên vậy theo thói quen trước giờ, chứ thật ra chẳng có tí mỡ nào trong đó cả. Do là hồi xưa ở Lạc Lâm người ta vẫn hay dùng mỡ heo để nấu nhân hành nên mới có tên gọi bánh tráng hành mỡ. Dần dần thì mỡ heo được thay thế bởi dầu thực vật cho đảm bảo sức khỏe hơn nhưng tên gọi cũ đã trở nên quá quen thuộc nên ai ở Lạc Lâm đều vẫn giữ nguyên cách gọi.

Em nó bao gồm bánh tráng, hành xào với thịt bằm và thêm một chút mắm ruốc để tạo vị. Nghe cũng đơn giản đúng không? Nhờ cách làm đơn giản như vậy nên đây đã trở thành một món truyền thống trong nhiều buổi họp lớp hay gặp mặt bạn bè tại Lạc Lâm. Chỉ cần một ít hành lá, thịt xay, dầu ăn và bánh tráng là bạn đã có thể bắt tay ngay vào để làm nên em ấy rồi (mắm ruốc nếu không có thi các bạn vẫn có thể nêm muối mặn hơn trong quá trình làm nhân hành, tuy không đậm vị nhưng vẫn rất ngon đấy ^^)

Bánh tráng trứng hành

Đây có thể coi là một biến thể cao cấp của bánh hành mỡ, bởi cách làm cũng y chang nhưng chỉ cần thêm một quả trứng gà (hoặc 3 quả trứng cút) nữa là xong.
 
Bánh trứng hành ở Lạc Lâm chỉ sử dụng trứng gà và bánh sẽ không giòn tan nhưng sẽ xốp xốp, beo béo rất rõ vị trứng. Bạn nào thích ăn bánh mềm mềm có thể lựa chọn em nó. Còn với khẩu vị tại Sài Gòn, đa số thích ăn giòn thì trứng cút sẽ là một lựa chọn phù hợp. Như bản thân tôi cũng rất thích ăn bánh trứng (mỗi lần vắng khách mà đói bụng thì tôi vẫn hay tự thưởng cho mình 1 em bánh trứng gà :)

Và bánh trứng hành hầu như lần nào cũng được khách hàng gọi khi tới quán hay mua đem về, chắc vì trứng thì thường dễ ăn :)

Bánh trứng - nấm mèo

Đây thì chính xác ở Lạc Lâm không có bán, mà là một cải tiến của tôi mà thôi. Cũng rất vui khi em nó được nhiều người yêu thích. Bánh trứng - nấm mèo thì làm y chang bánh trừng hành, chỉ khác là cho thêm một chút nấm mèo đã xắt nhuyễn vào nướng cùng mà thôi. Nấm mèo dai dai sụt sựt kết hợp với mềm mềm của trứng gà tạo nên một chiếc bánh cũng khó mà cưỡng lại được. Và loại bánh này thì nên ăn ngay kẻo nguội.

Có những khách hàng vừa ăn vừa khen bánh này mà cũng khiến kẻ nướng như tôi thấy sung sướng trong lòng một ít :)

Bánh phô mai

Lại một thành viên mới toanh mới toe xuất hiện trong gia đình Bánh Tráng Lạc Lâm. Lý do em ý ra đời rất đơn giản: một số khách hàng đề nghị chủ quán làm. Thực ra lúc đầu cũng không có định làm vì sợ phô mai sẽ làm mất đi những nét đặc biệt riêng của bánh tráng Lạc Lâm trước giờ, nhưng do nhận được nhiều yêu cầu quá nên buộc lòng tôi phải xắn tay vào thử nghiệm

Sau 2 tuần thử nghiệm liên tục, hết cũng hơn 3 hộp phô mai thì cuối cùng cũng cơ bản hoàn thiện được em nó. Nhưng đúng là có phô mai nên hơi kén người ăn. Chỉ ai thực sự thích ăn béo mới ăn được loại bánh này. Và nói thật là tôi nướng bánh phô mai vẫn còn hơi hên xui, cái thì đạt cái thì không, nên thường thì chỉ khi nào rảnh rảnh tay tôi mới dám làm.

Nhưng vẫn có những người khen bánh ngon, nên tôi vẫn giữ em ấy trong thực đơn của quán :)

Bánh đặc biệt

Nghe là thấy đặc biệt rồi hen, tất nhiên giá cả cũng đặc biệt hơn mấy em khác trong nhà rồi :). Bánh này có thể gọi là bánh thập cẩm cũng được, bởi ngoài trứng hành ra thì bánh còn có chà bông heo và tép khô. Do đó nhìn em nó cũng hấp dẫn hơn 1 tí xíu, đầy đặn hơn 1 tí xíu.
Nhờ cái tên mà em nó được liệt vào danh sách Most Wanted của quán khi hầu như khách hàng ghé lần đầu (và những làn sau) đều kêu em nó như một sự lựa chọn tất yếu khi đến quán.

Gia đình Bánh tráng Lạc Lâm về cơ bản là có 5 thành viên cơ hữu như vậy, thi thoảng thì có xuất hiện thêm 1 vài vị khách mới như bánh đa bơ hay bánh đa chấm sữa hoặc bánh đa kẹp chuối từ quê ghé thăm. Và những vị khách này chỉ ghé ít ngày rồi đi nên cũng ít khách hàng có cơ hội được thưởng thức

Trong tương lai, chưa biết có thêm thành viên mới nào không như ở thì hiện tại, tôi vẫn tiếp tục tìm cách để cải thiện những sản phẩm của mình với mong muốn đem đến cho khách hàng ghé quán những chiếc bánh ngon nhất, đáng với đồng tiền bát gạo mà họ bở ra khi ghé quán tôi

Và nếu bạn ghé quán tôi, sau khi ăn xong, hãy góp ý với tôi về sản phẩm của mình để tôi tiếp tục hoàn thiện chúng hơn.

Cảm ơn các bạn đã luôn ủng hộ Bánh Tráng Lạc Lâm

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2014

THẰNG BẠN

Ấn tượng ban đầu

Thằng bạn mà tôi muốn nói dến trong bài viết này là một thằng con trai chính hiệu nhưng hay giả vờ "cong". Lần đầu gặp nó, tôi thấy nó cũng cao to đẹp trai (hơn tôi một chút xíu) nhưng có chút gì đó hơi quê mùa (có lẽ do quê nó thuộc vùng sâu vùng xa hơn tôi). Ấn tượng mà nó đem đến cho tôi vào những lần đầu tiếp xúc đó là nó nói nhiều và rất thẳng thắn. Điều gì nó thấy có vấn đề nó sẽ chẳng ngại nói thẳng ra, nếu không hiểu nó cũng sẽ hỏi lại ngay (chứ không phải ợm ờ như tôi). Đó là lúc bàn bạc vấn đề nào đó nghiêm túc, chứ bình thường nó luôn là đứa bày trò trêu chọc cho người khác cười. Đúng là tôi không thể giận được nó ở điểm nào. 
Đó là khoảng thời gian năm nhất, khi tôi bắt đầu bước vào Sài Gòn. Và sau đó, tôi cũng không chơi thân với nó lắm.

Làm việc chung

Tuy không thân thiết và cũng ít nói chuyện trong 3 năm đầu tiên, nhưng mỗi lần nói chuyện với nó, tôi đều cảm thấy thoải mái và chẳng ngại giấu giếm điều gì, bởi tôi cảm thấy ở nó một sự thật lòng và một sức hút vô hình nào đó. Ở lớp học nó cũng hay ngồi nói leo theo thầy cô và chắc cũng vì thế mà khá nhiều thầy cô nhớ tên nó, nhưng nó cũng là thằng hay cúp học và điểm số thì chỉ đủ qua môn là chủ yếu. Nhưng lạ một điều, tôi luôn có một cái nhìn khâm phục nó. Bởi tôi biết ngoài việc học tập, nó còn đi lam thêm bên ngoài và mối quan hệ của nó bên ngoài xã hội cũng rất rộng, chủ yếu lại là những người đã đi làm, trong số đó không ít người thành đạt. Có lẽ điều đó cũng đã tác động không nhỏ đến suy nghĩ và hành động của nó. Tôi thấy nó thực sự trưởng thành hơn so với tôi rất nhiều.
Rồi như là cái duyên, cuối năm ba nó có ý định chuyển qua nhóm học tập của tôi, và tôi tất nhiên không có lý do gì để từ chối. Học kỳ đầu tiên của năm 4, cũng là học kỳ đầu tiên tôi làm việc cùng nó thường xuyên, và đó cũng là học kỳ nặng nhất mà chúng tôi từng trải qua. Áp lực bài vở luôn đè nặng lên từng cá nhân và cả nhóm, nhiều lúc tôi cũng muốn phát điên vì những deadline quá gấp, còn nó thì cũng không tập trung cho công việc chung. Nhưng rồi học kỳ sóng gió ấy cũng trôi qua, tôi và nó thì cũng thân thiết hơn xưa nhờ những lần đi làm bài nhóm hay những giờ ra chơi cả nhóm đi ăn kem, uống nước với nhau. 
Kết thúc học kỳ cuối và bước vào đợt thực tập, cả nhóm mỗi đứa một nơi, tôi nghe nó nói đi ra ngoài Trung thực tập ở chỗ công ty của một anh mà nó quen. Rồi tôi đi thực tập, cũng không để ý đến những thông tin đến nó nữa. Tưởng như duyên số đôi ta từ nay chấm hết.

Người thay đổi tư duy

Đọc đến đây chắc các bạn đều biết là tôi đã gặp lại nó sau những ngày tháng thực tập rồi đúng không? Tất nhiên chúng tôi vẫn phải gặp nhau trong đợt ôn thi tốt nghiệp trước khi thi để hoàn tất thủ tục để bị trục xuất khỏi trường. Và đó là khoảng thời gian mà khiến tôi hiện tại đang ngồi gõ từng chữ để viết về nó như thế này đây.

Sau khoảng thời gian thực tập, khi gặp lại nó, tôi cảm thấy nó đã trưởng thành lên rất nhiều, trải đời hơn rất nhiều. Qua một vài lần hóng hớt chuyện thì tôi biết nó đang có ý định kiếm người để cùng khởi nghiệp kinh doanh, bởi nó có tư tưởng làm chủ. Lúc đó tôi cũng đang lơ mơ về tương lai của mình, nghe nó hỏi mày có muốn tham gia không thì tôi cũng gật đầu, nhưng cái gật đầu bâng quơ không suy nghĩ nhiều ấy của tôi hóa ra lại là khởi đầu cho một sự thay đồi lớn trong tôi.

Sau vài lần nói chuyện với nó, được nghe nó kể chuyện và nói về những dự án mà nó nung nấu thực hiện, tự nhiên tôi cũng thấy thích thích việc tự mình kinh doanh. Cái việc "thấy thích thích" ấy lớn dần lên và đến một ngày, tôi quyết định gọi điện về kêu mẹ để cho tôi ít khoai tây để tôi bán thử ở Sài Gòn (đó đang là đợt thu hoạch khoai tây). Và việc bán khoai tây của tôi cũng khá thuận lợi khi khoai tây quê tôi ngon và tôi quen biết cũng nhiều. Đó chính là nền tảng để tôi tin rằng mình có thể tự mình kinh doanh và làm giàu được mà không phải đi làm thuê.

Rồi một ngày đẹp trời, nó gọi điện và hỏi tôi có thời gian không để thu xếp gặp nó một buổi. Lúc đầu tôi cũng lưỡng lự nhưng sau đó thấy mình đang rảnh nên tôi cũng đồng ý. Và đó hóa ra lại là một cuộc họp nhóm khởi nghiệp - tập hợp những đứa bạn mà nó quen biết có chung chí hướng - để cùng bàn về tương lai. Khi đó nó đã nói cho chúng tôi biết những điều mà nó có cơ hội được học trong các khóa học đắt tiền và cả những suy nghĩ lớn của nó. Tôi đã tham gia những buôi hội thảo trước đây liên quan đến việc thay đổi tư duy, chiến thắng bản thân,... nhưng chỉ như nước đổ đầu vịt,  chỉ đến khi nghe nó nói với tất cả tâm huyết của mình, tôi mới cảm thấy tôi muốn thay đổi mình một cách mành liệt. Trong đầu tôi dần hiện lên những mục tiêu mà trước nay tôi chưa từng nghĩ đến, và tôi cũng dần tin rằng mình sẽ thực hiện được những mục tiêu ấy, những mục tiêu mà trước đây nếu ai nói ra với tôi tôi sẽ nói là điên khùng và phi thực tế. Và chính nó là người giới thiệu cho tôi những cuốn sách mà một trong số đó đã thôi thúc tôi mở tiêm bánh tráng nướng như hiện tại.

Tới đây chắc các bạn đã hiểu tại sao tôi lại viết về nó rồi đúng không? Vì nếu không có nó chắc chắn bây giờ tôi vẫn chưa biết mục đích sống của mình là gì để mà cố gắng thực hiện nó. Và tôi rất cảm ơn nó, cảm ơn vì niềm tin mà nó truyền cho tôi, cảm ơn vì đã giúp tôi nhận ra mục tiêu sống của mình, cảm ơn những lời động viên của nó trong thời gian đầu tôi mở quán và cũng cảm ơn nó vì những lời khuyên bổ ích để tôi có thể đi đúng con đường để đi đến mục tiêu mà tôi đã đăt ra hơn.
Hiện tại, mặc dù nhóm khởi nghiệp mà nó lập ra đã không còn duy trì được, nhưng tôi vẫn luôn tin một ngày nào đó, nó sẽ thành công, và tôi cũng vậy, vì chúng tôi cùng chung một lý tưởng sống và đều tin tưởng rằng mình sẽ thành công trong tương lai, và tất nhiên, cá hai đều đang cố gắng theo đuổi nó. 

Và tôi mong, một ngày không xa sẽ lại cùng được nó làm việc

Cảm ơn mày nhé, thằng bạn đã khiến tao bị thay đổi đầu óc như mày :)

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014

CAO THỦ ... THÁI HÀNH!

Thành quả sau mỗi buổi chiều chiến đấu cùng Hành Lá


Kẻ máu lạnh mang tên: Hành Lá

Hành lá, ác mộng của nhiều người khi phải đụng đến nó, đặc biệt với số lượng nhiều, bởi nó là một kẻ vô cùng nhẫn tâm và có trái tim sắt đá đã khiến cho hầu như tất cả mọi người ai cũng phải khóc vì nó. Ây vậy mà tôi phải đối mặt với một kẻ như vậy mỗi ngày trong suốt 2 tháng qua, kể từ ngày tiệm Bánh Tráng Lạc Lâm của tôi ra đời.

Những ngày đầu, tôi phải vật lộn với gần kí lô hành lá với nhiệm vụ: thái nhỏ từ củ hành đến là hành, không bỏ sót phần nào. Đây quả thực là một thử thách to lớn với một thằng vốn có một nỗi sợ không hề nhẹ với những thứ sắc nhọn như dao. Chưa quen nên tôi phải thái thật từ từ, vì thái nhanh thì hành xắt ra sẽ lớn và cũng rất dễ bị "anh bạn" dao xin huyết. Chính vì lẽ đó mà thời gian tôi tiếp xúc với kẻ máu lạnh này càng lâu hơn, dẫn đến một hệ quả là tôi bị lấy đi không biết bao nhiêu nước mắt, dù lòng đã cố gắng kiềm chế.

Cũng những ngày đầu, tôi còn ngồi trong phòng, bật quạt để thái hành, nhưng do không gian kín nên không chỉ khiến tôi rơi lệ mà những người trọ ở những phòng bên cạnh cũng phải chịu cảnh lệ rơi. Vậy là tôi phải di dời địa điểm chiến đấu lên tầng thượng, nơi không gian thoáng đãng và nhất là không có ai vào ban ngày. Nhưng nước mắt tôi vẫn cứ rơi mỗi ngày.

Quả thật, đối đầu với một kẻ máu lạnh không phải là một vấn đề đơn giản

Vũ khí

Để có thể chiến đấu với những tên Hành Lá, tôi đã trang bị riêng cho mình một thứ vũ khí mang tên là... Dao. Nhưng vũ khí của tôi rất nhanh bị cùn vì nhựa hành bám vào, mà càng cùn thì thái hành càng lâu và càng cay. Nhớ có ngày tôi phải vật lộn cả hơn nửa tiếng đồng hồ chỉ để thái hành và... rơi nước mắt. Thấy tình hình có vẻ bất lợi cho mình, tôi đành phải đem vũ khí của tôi đi mài để em nó được bén như xưa. Dao vừa mài có khác, bén lại ngay, và ngày hôm sau tôi ung dung ngồi chiến đấu với tụi Hành Lá mà tốn rất ít thời gian lẫn nước mắt. Nhưng tình trạng ấy cũng chỉ diễn ra được 2 ngày, sang ngày thứ 3, tụi Hành Lá lại chiếm thế thượng phong. Quả thực tụi nó không phải là tay vừa.

 Vào một ngày đẹp trời, tôi vô tình thấy ngoài đường có bán loại mài dao tiện lợi. Thường thì tôi không tin tưởng những thứ bán lề đường lắm, nhưng do lũ Hành Lá bức bách quá rồi nên tôi đành phải ghé vào để xem thử. Và cuối cùng tôi quyết định mua em nó với giá gần gấp đôi con dao thái hành của tôi.

Và tôi đã không bị thất vọng khi cái mài dào đã mang lại hiệu quả ngoài mong đợi. Chỉ cần mất chưa đến 1 phút để mài, con dao của tôi đã trở nên vô cùng sắc bén. Chưa hết, nhựa hành cũng không làm lưỡi dao bị cùn nhanh như trước, có khi xài cả thàng mới phải  mài lại một lần.

Từ lúc ấy, Hành Lá không còn là những kẻ bất trị đối với tôi nữa, nước mắt thì tất nhiên cũng phải mất một ít mỗi lần thái nhưng với tôi đó giống như rửa mắt mỗi ngày vậy.

Cao thủ

Nhờ luyện tập công phu thái hành mỗi ngày mà dần dần, khả năng thái hành của tôi dần trở nên thành thục hơn, và hiện tại có thể coi như tôi là một cao thủ về mảng công phu này. Trước đây tôi mất cả nửa tiếng để xử lý được 1 kí hành, còn hiện tại, tôi chỉ mất chưa đến 10 phút để xử đẹp tụi nó. Tôi cũng có thể vừa thái hành vừa coi ti vi mà không sợ bị xin huyết như trước đây, nhờ vậy rút ngắn được thời gian chuẩn bị cho buổi bán hàng xuống rất nhiều. Đạt được cảnh giới này một phần cũng nhờ vào con dao thái hành của tôi, và tôi cũng không còn lóng ngóng và sợ dùng dao như trước nữa. 

Quả thực, có công mài sắt có ngày nên kim :)

Tóm lại, cái gì ban đầu cũng khó có thể làm tốt được, điều gì cũng cần phải có thời gian để đem lại kết quả, vậy nên đừng nôn nóng, mà hãy kiên trì thực hiện từng bước, từng bước một, đến một ngày, chắc chắn ta sẽ làm tốt được nó.

Chủ Nhật, 17 tháng 8, 2014

TIỆM BÁNH TRÁNG - NƠI TÌNH YÊU BẮT ĐẦU

Bánh tráng Lạc Lâm - nơi tình yêu bắt đầu

Có một cô gái mà nó đã quen biết từ lâu, nhưng chủ yếu chỉ nói chuyện qua những tin nhắn điện thoại hoặc Facebook. Những lúc có tâm sự, cả hai vẫn thường nói chuyện với nhau, như những tri kỷ, và cũng vì cô ấy nói: Xử Nữ và Nhân Mã nói chuyện hợp nhau lắm, nên nó cũng tin vậy. Thi thoảng nó cũng tự hỏi không biết có phải nó thích cô ấy rồi không. Nhưng thường thì những suy nghĩ ấy tan theo trong phút chốc. Với nó, cô gái ấy giống một người bạn để nó trút bầu tâm sự khi cần có người thực sự hiểu nó.
Rồi bỗng một ngày, nó nhận ra: Hình như nó bắt đầu thích cô ấy thực sự. Và có vẻ, cô ấy cũng thích thích nó thì phải. Lần này thì nó nghiêm túc, vì nó cảm thấy, đã đến lúc nên có một người nào đó để bước cùng nó trên cuộc đời này.

Và, tình cảm giữa nó với cô gái Xử Nữ kia dần được hình thành và lớn dần lên, đến một lúc nó đã có thể khẳng định một điều chắc chắn rằng: nó thích cô ấy và ngược lại, cô ấy cũng thích nó. Và rồi, nó và cô ấy đến với nhau một cách rất tự nhiên, dù chẳng có ai bày tỏ tình cảm ra bằng lời.

Ngày mở tiệm bánh tráng, cũng là ngày đánh dấu một bước ngoặt quan trong trong chuyện tình cảm của nó. Nếu trước đây chủ yếu chỉ nhắn tin qua lại thì nay, nó được gặp cô ấy trực tiếp.
Từ ngày mở quán, chiều nào cô ấy cũng ghé qua quán để phụ nó một tay, mặc dù cô ấy phải đi làm cả ngày rồi. Nó cảm thấy mình thật hạnh phúc.
Và cũng từ ngày ấy, nếu có ai hỏi cô ấy là ai, nó đều tự hào mà giới thiệu đó là bạn gái của mình. Đó là điều mà với những mối tình trước đây, nó rất hiếm khi nào đề cập đến (nên ít người biết nó đang quen với ai). Đó có thể coi là một lời khẳng định: Nó thực sự nghiêm túc với tình cảm của mình.
Dần dần bạn bè, người quen và cả gia đình của nó đều biết đến sự tồn tại của bạn gái nó, cũng mừng là gia đình nó chẳng ai phản đối gì, chắc tại nó cũng đã lớn. Đến bác chủ nhà cũng quen với sự có mặt của cô ấy mỗi chiều. Trước nay chỗ trọ của tôi không cho người lạ vào, nhưng đối với bạn gái của nó, bác dần coi như một người thuê trọ nên cô ấy có thể tự do ra vào.

Những ngày đầu nướng bánh, lóng ngóng đủ điều, nếu không có cô ấy phụ giúp một tay, có lẽ nó đã căng thẳng đến phát điên rồi. Dần dần, nó quen hơn với việc nướng bánh, và cũng quen luôn với việc có một người con gái ngồi bên cạnh để phụ nó mỗi tối. Có những ngày, cô ấy bận việc về trễ, nó làm gì cũng thấy chậm chạp, chỉ ước gì có cô ấy ở bên. Đôi khi chỉ có ít khách hàng mà nó vẫn không nướng kịp, nhưng khi có cô ấy, khách đông cỡ nào nó cũng không ngán. Tình cảm của nó với cô ấy vậy là cứ lớn dần lên bên lò than hồng và những chiếc bánh nướng. Dù nắng hay mưa, đông khách hay vắng khách, nó vẫn luôn cảm thấy mình là người hạnh phúc khi có cô ấy bên cạnh.

Rồi nó quyết định nghỉ bán ngày chủ nhật - ngày mà cô ấy được nghỉ làm - để dành trọn thời gian buổi tối cho cô ấy, bù lại những ngày trong tuần chỉ biết quanh quẩn bên lò than. Và đến giờ, nó vẫn cảm thấy đó là một quyết định đúng đắn. Tiền thì đúng là cần thiết thật nhưng nó không mua được những phúc giấy quý giá ở bên cạnh người mà mình yêu thương. Đôi khi chỉ là một bữa cơm với vài món đơn giản ngồi ăn cùng cô ấy hay cùng nhau coi một bộ phim hay đi dạo phố, tất cả đều thật đáng quý và đáng trân trọng. 

Càng ngày nó càng cảm thấy mình yêu cô ấy hơn. và thực sự, nhiều khi nó đã nghĩ đến chuyện xây dựng gia đình cũng cô ấy. Những lúc như vậy, nó lại tự nhủ phải cố gắng hơn nữa để một ngày nào đó thực sự sẽ trở thành một bờ vai vững chắc để cô ấy dựa vào và đủ sức đem lại hạnh phúc cho cô ấy.

Và nó thực sự cảm ơn tiệm bánh tráng nhỏ của nó, bởi nếu không có tiệm bánh tráng này, có khi tình cảm của nó với cô ấy chỉ dừng lại ở mức rung động và lại chóng qua như bao cuộc tình khác mà nó trải qua trước đây. Có thể nói, tiệm bánh tráng chính là nơi tình yêu của nó được bắt đầu.


Thứ Bảy, 16 tháng 8, 2014

NHỮNG NGÀY THỨ BẢY

Chương trinh dành cho ngày thứ bảy của Bánh Tráng Lạc Lâm

Kỳ vọng

Tối thứ bảy luôn là khoảng thời gian thích hợp nhất để gặp gỡ, đi chơi cùng bạn bè và người yêu, bởi đó là khi vừa kết thúc một tuần học tập, làm việc mệt mỏi, và ngày sau đó là chủ nhật để tạm quên đi những áp lực. Do đó, thứ bảy người ta có xu hướng ra ngoài đường nhiều hơn là ở nhà. Mà đã ra đường thì tất nhiên chỉ có một trong hai là đi ăn hoặc đi uống hoặc cả hai. Và với tư duy vô cùng logic như vậy thì tiệm bánh tráng của tôi tràn trề kỳ vọng vào những ngày thứ bảy đông khách.

Đời không như là mơ

Quả thế, suy nghĩ cũng là chỉ nằm trong đầu một người, còn thực tế xảy ra thì nó lại thuộc về một phạm trù khác mà ta khó có thể biết được nó đi đến đâu. Và tôi cũng không biết khách hàng của mình đi đến đâu vào mỗi tối thứ bảy, chỉ biết một điều là rất ít khách ghé quán tôi vào ngày này. Và sau gần hai tháng mở quán, tôi đi đến một kết luận không mấy khả quan chút nào: Thứ bảy là ngày vắng khách nhất trong tuần. Quả thật, đời không như là mơ! Có lẽ, thứ bảy dân tình tập trung về hướng quận 1 hết rồi. Lúc này mới thấy vị trí quán của mình chịu nhiều thiệt thòi (vì vắng người qua lại quá mà).

Buông xuôi?

Mỗi thứ bảy, ngồi ngắm sao ngắm trăng, tự nướng tự ăn, tự pha tự uống và trong đầu luôn suy nghĩ: Làm sao để khách hàng đến với quán vào thứ bảy đây? Chẳng lẽ buông xuôi như vậy? Phải làm gì đó đi chứ!
Cuối cùng thì cũng có ý tưởng biến ngày thứ bảy thành ngày "Happy Day" (giống mấy rạp chiếu phim vậy). Nghĩ là phải làm liền. Nên ngay khi ý tưởng đó xuất hiện, tôi liền vạch ra những việc phải làm để biến nó thành hiện thực. 
Đầu tiên chắc chắn là phải giảm giá để thu hút khách đến nhiều hơn. Giảm giá thì bao nhiêu cho phù hợp. Vì giảm ít thì khách hàng không cảm thấy bị/... kích thích, còn nếu giảm nhiều thì mình lại không có lời. Nói chung cũng đau dầu vụ giảm giá này lắm.
Giảm giá không thôi thì vẫn chưa đủ, cần phải có cái gì đó tặng cho khách hàng mua bánh với tổng giá trị lớn (với quán Bánh Tráng Lạc Lâm thì 50,.000 đồng là lớn rồi). Mà tặng thì phải tặng cái gì đó ý nghĩa và có giá trị sử dụng thực tế một chút. Lại thêm một vấn đề phải suy nghĩ.
Vẫn cần thêm điểm nhấn gì nữa, và tôi nghĩ ngay đến việc áp dụng những món pha chế học được để đặc biệt bán trong ngày này. Cái này thì đơn giản hơn vì tôi đã có sẵn một menu dài những món thức uống, chỉ việc chọn ra là xong. Nhưng vấn đề ở đây là tìm nguồn nguyên liệu cho phù hợp bởi đồ pha chế không rẻ chút nào.
Thấy có vẻ ổn ổn, bắt tay vào truyền thông ngay lập tức, và Facebook được chọn mặt gửi vàng. Suy nghĩ một chút thì ra cái tên: Thứ Bảy Vui Vẻ cùng BTLL (Bánh Tráng Lạc Lâm ý ạ ^^). Bài đăng nhanh chóng được đăng tải lên vào chiều thứ Sáu và tiếp tục được nhắc lại vào ngày thứ Bảy với hi vọng là sẽ tiếp cận được nhiều người.

Gấp rút chuẩn bị

Sau khi truyền thông đâu vào đấy, bây giờ chỉ còn cần chuẩn bị những đồ như đã dự kiến nữa là xong. Trong đó vật liệu để pha chế món uống đặc biệt là khó kiếm nhất vì là hàng ngoại và ít phổ biến. Maxi Mart được tôi  chọn mặt gửi vàng để tìm kiếm những thứ tôi lên sẵn. Nhưng đau khổ là lục hết cái siêu thi to đùng đoàng cũng không kiếm được lon nước ép gừng. Cuối cùng đành phải chuyển đối tượng mục tiêu khác: Coop Mart. Trời nắng nóng, chạy xe máy ngoài đường cũng thật khó chịu, cũng may Coop gần nhà. Bước vào siêu thị với một khí thế hừng hực và hi vọng tràn trề rằng tôi sẽ tìm được thứ mà tôi đang cần. Nhưng cuối cùng thì kết quả vẫn vậy.Đúng là hàng hiếm.
Tôi đành trở về chỗ trọ để giải quyết cái bao tử của mình một lát rồi bắt đầu gói quà một cách tỉ mẩn (nói thật tôi không có khiếu mấy khoản này lắm, nhưng không có ai nên đành phải tự lực cánh sinh thôi). Sau khi gói xong quà (gồm vài cuốn sổ tay và thêm em Danboo làm bằng que đè lưỡi), tôi chợt nghĩ ra một món nước mới có thể thay thế được món mà tôi định làm. Thế là ngay lập tức, tôi gọi em trai tôi dậy nhờ đi mua thêm một ít vật liệu. Vậy là ổn, coi như mọi thứ đã sẵn sàng. À tôi còn phải viết cái bảng thông báo chương trình khuyến mại nữa chứ (lại một vấn đề to bự với một thằng chẳng có chút óc thẩm mỹ và cái hoa tay nào như tôi, nhưng tôi không làm thì ai làm bây giờ, nên lại tự lực cánh sinh ^^).

Dọn hàng

Tới giờ, tôi chuẩn bị lò cũng như các đồ dùng nướng bánh. Nhưng đùng một cái trời mưa to và dường như không thấy dấu hiệu sẽ tạnh. Nhưng gặp cảnh này cũng nhiều lần rồi nên tôi cũng không mấy lo lắng, vẫn cứ tiếp tục chuẩn bị đồ đạc cho xong. Và đúng như dự đoán, nửa tiếng sau trời hết mưa, và tôi cũng nhanh chóng dọn hàng ra để sẵn sàng cho một ngày thứ bảy vui vẻ và đầy hi vọng. Dường như trời cũng thương tôi nên sau cơn mưa, trời trở nên đẹp lạ lùng :)

Và đời...lại không như là mơ

Cũng ngại lắm nhưng mà vẫn phải nói ra một sự thật đau lòng là điệp khúc cũ vẫn lặp lại. Quán vẫn vắng vào ngày thứ bảy. Tôi lại ngồi nghịch than và bắt đầu phân tích lý do tại sao? Và sau khi suy nghĩ một hồi thì tôi thấy có một khả năng khiến cho quán tôi vẫn vắng khách, đó là hiệu quả truyền thông chưa cao. Cũng đúng một phần nào đó khi Fanpage Bánh Tráng Lạc Lâm vẫn rất ít người biết đến, trang cá nhân của tôi thì cũng y chang vậy. Chưa kể là tôi chọn thời điểm đăng bài vào tối thứ 6, sáng thứ 7, hai khoảng thời gian mà tôi nhận thấy lượng người vào Facebook và chăm chỉ lướt dạo thấp hơn hẳn so với những ngày thường.
Tất nhiên đó chỉ là một lý do mà tôi nghĩ ra, có thể có nhiều lý do khác. Ví dụ như chương trình tôi đưa ra không được hấp dẫn, vị trí quán tôi quá hẻo lánh hoặc xấu hơn là do bánh tôi vẫn chưa được hoàn thiện,...
Nhưng mà cũng may, quán tôi vẫn có khách ghé thăm :)

Không bỏ cuộc

Đó là điều tôi vẫn luôn tự nhủ mình vào những ngày vắng khách và khi tôi bắt đầu thấy mất niềm tin vào bản thân mình và vào tiệm bánh nhỏ của tôi. Tôi biết mình còn phải cố gắng rất nhiều để có thể thực hiện được điều mà tôi muốn. Khi gặp những khó khăn, nếu mình tránh né hay bỏ cuộc,chắc chắn mình sẽ không thể lớn lên được, vậy nên tôi cần phải đối diện với khó khắn và tìm cách vượt qua được nó, và tôi tin mình sẽ làm được, vì những cuốn sách tôi đọc đã dạy tôi rằng: Hãy cứ tin thì sẽ được, vì chỉ cần niềm tin của bản thân đủ lớn thì không gì là không thể thực hiện được. 

Và nếu bạn đã đọc bài viết này tới đây, và bạn cũng từng ghé qua tiệm bánh nhỏ của tôi, tôi rất muốn nhận được ý kiến phản hồi của bạn về những điều gì bạn thấy chưa hài lòng về nó, và nếu được bạn có thể gợi ý cho tôi cách để khắc phục. Tôi thực sự cảm ơn bạn rất nhiều vì hành động đó, bởi nếu không biết vấn đề của mình nằm ở đâu thì chẳng bao giờ có thể tìm ra giải pháp.

Thứ Năm, 14 tháng 8, 2014

BÁC CHỦ NHÀ

Gặp nhau đã là cái duyên


Trên mỗi bước đường đời, thi thoảng, ta lại được những người mà trước đó ta chưa từng quen biết, cũng chẳng có chút dây mơ rễ má gì về huyết thống, nhưng với ta, họ thân thiết như chính ruột thịt của ta, và ta gọi đó là cái duyên.

Và bác chủ nhà cũng là một cái duyên như thế.

Hai năm đầu sống trên đất Sài Gòn, tuy ở trọ nhưng tôi chưa bao giờ phải đi tìm phòng trọ, vì tôi sống trong lưu xá (một dạng kiểu như kí túc xá dành riêng cho sinh viên bên đạo Công giáo), mỗi tháng chẳng phải lo nghĩ gì vấn đề ăn uống, điện nước, và các thứ lặt vặt khác, chỉ cần đóng tiền cho trưởng nhà, vậy là xong. Nhưng khi em trai tôi xuống học, vì một vài lý do tôi quyết định chuyển ra ngoài sống. Mấy tháng đầu tiên, tôi vẫn chưa dám đi thuê ngoài mà ở cùng với thằng bạn thân hồi học cấp 3 của tôi (vì nó có nhà ở thành phố). Nhưng vì ở xa quá, bất tiện cho cả tôi lẫn em tôi đi học, nên cuối cùng tôi cũng phải dẹp bỏ cái nỗi sợ của mình qua một bên và đi thuê trọ bên ngoài.

Còn nhớ đó là khoảng thời gian cận tết, khi người ta ùn ùn kéo nhau về quê nghỉ tết, thì tôi lại từ quê quay trở lại Sài Gòn để đi tìm nhà trọ, vì tôi thấy đây là thời điểm thuận lợi. Không ngoài dự đoán, chỗ cho thuê trọ rất nhiều, xuất hiện đủ mọi ngõ ngách và cả trên mạng. Nhưng chạy lòng vòng khắp khu vực mà tôi nhắm đến thì chẳng kiếm được chỗ trọ nào ưng ý. Nơi thì vệ sinh không tốt, chỗ thì an ninh không đảm bảo, chỗ giá lại quá mắc. May sao có đứa bạn của thằng em tôi biết tin liền giới thiệu cho tôi một chỗ nghe nói là ở cũng được lắm.

Và tôi gặp được bác chủ nhà trong hoàn cảnh như thế.

Bác chủ nhà

Bác chủ nhà tôi năm nay cũng gần 60 tuổi, quê bác ở Bến Tre lên Sài Gòn lập nghiệp từ khi còn trẻ. Gia đình bác ngoài 2 vợ chồng thì chỉ có một một người con trai kém tôi 4 tuổi. Hai vợ chồng bác hiện tại cũng không đi làm đâu nữa mà ở nhà. Bác chủ nhà thì hiện là tổ trưởng tổ dân phố nên thỉnh thoảng cũng có đi họp hành trên quận và đi làm công tác trong khu phố. Và đó là những thông tin ít ỏi tôi biết được sau lần đầu tiếp xúc với bác để thuê phòng.

Thời gian đầu, với tôi, bác là một người khá nghiêm khắc và cũng hơi khó gần. Do phòng tôi trọ ngay tầng mà bác ở nên gặp nhau như cơm bữa. Nhưng mỗi lần gặp tôi cũng chỉ chào bác rồi đi thẳng, ít khi nào đứng lại nói chuyện. Có một đợt phòng tôi 3 thằng thay nhau về trễ quá giờ quy định (là 10 giờ tối), bị bác cho một bài khiến tôi từ đó trở về sau, lỡ có về trễ là thôi kiếm chỗ khác mà ngủ chứ không dám về. Tuy giờ giấc có khắt khe như thế, nhưng tôi lại cảm thấy rất an tâm khi thuê trọ ở đây, chưa kể vấn đề vệ sinh  (vấn đề mà tôi rất quan tâm) luôn được đảm bảo. Điều tôi thích nhất ở bác chủ nhà là chiều nào bác cũng đi gom rác của 4 tầng để đi đổ chứ không giống nhiều chỗ khác, rác phòng nào phòng nấy tự đem bỏ. Nếu tôi là người cho thuê trọ, chưa chắc tôi đã làm được như bác.

Thi thoảng ở quê có gửi xuống ít rau củ hay trái cây, tôi đều đem qua biếu bác một ít, và bác cũng hay đem qua cho tôi khi thì chục trứng vịt, lúc thì tô canh hầm hoặc vài cái bánh chiên. Nhờ vây mà mối dây liên kết giữa tôi với gia đình bác dần trở nên tốt đẹp hơn.

Nói chung, tôi không có gì phải phàn nàn về bác chủ nhà của mình và yên tâm khi mình tìm được một chỗ trọ lý tưởng.

Thay đổi từ tiệm bánh tráng nướng

Tôi chỉ thực sự thân thiết với bác chủ nhà từ lúc bắt đầu ngỏ lời xin bác cho tôi mượn khoảng sân trước nhà để bán bánh tráng nướng mỗi buổi chiều. Trước lúc quyết định qua xin bác, tôi cũng run và lo lắm, bởi trước giờ tôi chưa có nói chuyện với bác lâu bao giờ, và với tôi khi ấy bác cũng là một người khá là khó tính. Nên khi nhận dược cái gật đầu từ bác, tôi cảm thấy nhẹ nhõm và vui mừng khôn tả. Nguyên một tuần sau đó, cứ lúc nào gặp tôi là bác lại hỏi chuyện về việc mở quán. Nào là bán bánh gì, đồ đạc chuẩn bị sao rồi, chỗ đường này vắng người vào buổi tối lắm liệu có khách không, có cần mượn cái này cái kia không bác có,...Tự nhiên tôi thấy có thêm động lực để mở quán (dù trong thời gian đó tôi đang chuẩn bị thi tốt nghiệp và vừa nhận được chỉ thị "cấm bán" từ bố).

Những ngày trước khi mở quán, tôi lo chạy khắp thành phố để mua đồ chuẩn bị, bác chủ nhà lúc nào thấy tôi cũng hỏi thăm xem đồ chuẩn bị xong chưa, rồi khi nào khai trương. Bác còn tìm kiếm trong kho mấy cái ghế với cái bàn đem ra để tôi có xài gì thì xài. Mấy lần tôi qua chỗ bác ở để hỏi chuyện bác đều gọi tôi vào (trước giờ tôi chỉ qua chỗ bác khi đóng tiền nhà và chỉ đứng ngoài cửa), bác hỏi thăm rồi kể đủ thứ chuyện với tôi. Qua những câu chuyện của bác tôi mới nhận ra rằng, hóa ra bác rất ... nhiều chuyện, hay nói đúng hơn là bác biết rất nhiều chuyện. Tôi được nghe chuyện của bác từ khi bác còn là cậu nhóc trường làng cho đến khi tay trắng vào Sài Gòn lập nghiệp. Được nghe kể về chỗ tôi ở hiện tại ngày xưa là một ao đàm nuôi cá, cây cối rậm rạp, tòa án đối diện thực ra là của một tay buôn thuộc chế độ cũ,... Tôi còn được nghe giới thiệu thêm ở khu tôi sống toàn là những người có chức lớn, rồi những "chiến công" dẹp loạn trong khu phố của bác và cả những câu chuyện rất đời thường của những người sống trong khu trọ cùng tôi. Phải công nhận một điều, bác chủ nhà tôi quan sát rất tốt và lúc này tôi mới biết, bác rất hay nói chuyện với mọi người trọ trong nhà, tôi chắc là đứa hiếm hoi còn sót lại do suốt ngày tôi chạy ngoài đường không. Từ đó ấn tượng của tôi vè bác thay đổi hẳn.

Ngày tôi mở quán, bác là người quét dọn khoảng sân trước nhà giúp tôi, là người dũng cảm "tiên phòng" mở hàng cho tôi mặc dù chẳng biết tôi bán cái bánh gì thấy lạ hoắc, bác còn cầm bánh đi giới thiệu giúp tôi nữa, và tôi biết thêm một điều, hàng xóm xung quanh cũng rất quý bác. Thấy những đứa trẻ gặp bác đều khoanh tay lễ phép "Con chào ông" là đủ hiểu. Tự nhiên tôi thấy bác giống mấy ông phật mà mỗi tết tôi vẫn hay thấy trên mấy ngôi chùa khi đi cùng mấy đứa bạn ở quê.

Những ngày sau đó, chiều nào bác cũng xuống giúp tôi một tay dọn dẹp khoảng sân trước nhà, không những thế bác còn kêu con bác xuống phụ khi khách đông. Tôi nướng bánh biếu bác nhưng bác nhất định trả tiền cho bằng được. Khi tôi bán bánh, sợ tôi bị dân phòng hỏi thăm nên bác lúc nào cũng ngồi ngay trên hiên nhà và nhìn xuống. Tôi vẫn hay nói đùa với mấy đứa bạn của tôi rằng tôi có bảo kê ngồi trên nên chẳng sợ gì nữa.

Nhớ những bữa đầu, tôi nướng toàn bánh mắm, mùi mắm bay khắp ngõ, và có một bà hàng xóm khó tính đã gọi điện qua mắng vốn bác, nói bác đừng cho tôi bán nữa. Nhưng thay vì xuống bắt tôi dẹp lò, bác lại đứng ra bảo vệ tôi và nạt lại bà hàng xóm nọ khiến bà ta cứng họng. Tất nhiên sau đó bác xuống kể liền với tôi nhưng kèm theo một lời trấn an: "Cứ yên tâm mà bán, bà ấy có qua thì bấm chuông kêu bác xuống để bác giải quyết cho" (^^). Tôi cảng thấy quý bác ghê gớm, gặp bạn chắc cùng giống tôi mà thôi :)

Những ngày đầu bán, tối trời thường hay mưa, bác cũng lo giúp tôi. Hôm nào thấy trời kéo cơn là bác lại qua hỏi trời mưa đấy có bán được không. Khi tôi quyết đinh làm cái bạt để che mưa, bác đồng ý liền. Do mặt bằng trước nhà bác cho văn phòng luật sư thuê, nên tôi phải làm sao đó không làm ảnh hưởng đến chỗ người ta làm việc ban ngày. Vậy nên làm bạt che phải tháo ra được dễ dàng. Ngày tôi làm bạt che, bác phụ tôi từ chiều đến tối mịt, quên luôn cả ăn cơm. Bác còn lôi đục, búa ra để đục nền sân cho tôi chống cây. Tôi cảm thấy bác giống như bố tôi ở quê vậy.

Rồi tôi quyết định thuê thêm căn phòng ở tầng trệt để đựng đồ bán và cũng là để tiện cho việc dọn hàng ra vô. Khi nghe tôi hỏi thuê, bác cũng tỏ vẻ ái ngại giúp tôi, vì tiền phòng này tôi phải gánh hết, thêm một phần của phòng tôi đang ở trước giờ nữa tính ra một tháng tôi cũng phải trả gần 3 triệu tiền thuê. Bác lo tôi gánh không nổi, nhưng thấy tôi kiên quyết, bác cũng đồng ý. Từ ngày thuê phòng, tôi chuyển hẳn xuống đó ở, và bác cũng hay ghé phòng để nói chuyện với tôi. Nhiều khi cũng chẳng có chuyện gì quan trọng, cứ đi ngang qua phòng thấy tôi ở trong là bác vào hỏi thăm vài câu, kể chuyện khu phố, phòng trọ. Nhờ vậy mà tôi cũng nắm rõ tình hình trong khu tôi ở hơn. Nói bác là thông tấn xã khu phố cũng chẳng sai. :)

Kết

Kể về bác chủ nhà, có lẽ kể đến sáng mai cũng chưa hết, nhưng chắc đọc cũng mỏi mắt và tôi đánh máy cũng mỏi tay, nên tôi tạm kết việc PR cho bác chủ nhà tôi ở đây. Tôi chỉ muốn kết lại một chút cho bài viết về bác bằng một lời cảm ơn chân thành gửi đến bác. Nếu không có bác, thực sự tôi sẽ rất khó có thể mở và duy trì được quán bánh tráng nướng nhỏ của tôi. Và bác cũng dạy tôi hiểu rằng: làm người sống trên đời, hãy biết sống cho đi và đừng mong nhận lại.

P/S: Vẫn chưa chụp được hình của bác chủ nhà để khoe với mọi người T.T



Bài đăng phổ biến